Đừng nhốt mình vào nỗi buồn sau một cuộc tình tan vỡ

30/12/16 14:12
Dạo này, sự tan rã của những tình yêu lâu năm rất thường được nhắc đến. Đó là những điều thân thuộc, những tình cảm đã quá đỗi bền lâu cho đến khi không còn cơ hội cứu vãn, mà sau đó, chọn cách bi lụy hay mở lòng cho một cuộc sống mới tốt đẹp hơn là do chính bạn lựa chọn.

Chuyện tình cảm là thứ không ai có thể nói trước, hôm nay yêu người này, sau một buổi sáng thức dậy niềm yêu thương có thể đã không còn vẹn nguyên. Điều đó đồng nghĩa với việc dù đang có nắm chắc hạnh phúc trong tay, nó cũng dễ dàng trôi tuột đi dù bạn có trân trọng, nâng niu đến đâu. Thời gian lại càng không đóng yếu tố quyết định trong chuyện tình yêu có đi đến một kết cục viên mãn hay không, minh chứng cụ thể nhất qua việc rất nhiều người yêu nhau 5 10 năm, rồi cũng tan vỡ.

Cảm giác hậu chia tay sau một thời gian dài đã quen với việc có một người ở bên thực sự rất khó khăn, có người đau khổ, vật vã, nghĩ quẩn, nhưng cũng có người chọn cho mình một cuộc sống khác tích cực hơn, ý nghĩa hơn. Họ không phải không coi trọng tình yêu, cũng khóc đấy, cũng đau lòng đến tột cùng đấy, nhưng rồi lại đứng lên, bởi họ biết đâu là những điều xứng đáng.

Câu chuyện về một cô gái đứng dậy sau mối tình 6 năm sau đây có thể tiếp thêm cho bạn niềm tin rằng, chuyện gì rồi cũng sẽ qua, chỉ cần bạn sống tốt mỗi ngày. Bài chia sẻ của cô gái như sau:

"Thế là mình đã tạm xa Hà Nội, xa Việt Nam một thời gian để đến với vùng đất mà mình luôn mơ ước 'New Life, New Zealand'. Dạo này đọc confession của trường mình thấy nhiều đôi tan vỡ sau 7 năm, 9 năm hay 10 năm yêu nhau, câu chuyện tình yêu của mình chỉ 6 năm, chắc không dài như nhiều đôi nhưng mình muốn chia sẻ để các bạn nữ có cái nhìn tích cực hơn sau chia tay.

 

Tình yêu của tụi mình vẫn được bạn bè trêu là 'cặp đôi ký túc' bởi 2 đứa dai dẳng ở ký túc xá ròng rã 4 năm cho đến khi tốt nghiệp. Với mình đấy là một tình yêu đẹp cho đến khi nó sắp tan vỡ. Yêu nhau gần 6 năm, hai bên gia đình đã lên kế hoạch đính hôn khi cả hai đều có công việc ổn định và mức lương đảm bảo sau 2 năm ra trường. Thế nhưng mà, câu chuyện nào quá dài thì sẽ dở thì phải, anh đã phản bội mình trong một lần anh đi công tác ở Hạ Long, trong chuyến đi có một em thực tập mới vào, cũng là năm cuối của NEU (là anh viết mail kể cho mình sau khi chia tay mình cắt mọi liên lạc điện thoại hay mạng xã hội Facebook, Zalo).

Cái thời điểm chia tay, anh như người say tình mà mình chưa từng thấy trước đó, anh bảo rằng em ấy như một làn gió mới thổi vào cuộc sống của anh, cái tươi mới mà 2 năm qua anh đã thấy cũ kĩ và chỉ còn là trách nhiệm. Anh còn bảo bọn anh đã làm 'chuyện ấy', và anh cảm thấy mình đàn ông, còn em lại luôn giữ gìn. Nhưng nghe có đau lòng không, anh biết chắc chắn chỉ vài tháng nữa hai đứa sẽ về một nhà cơ mà.

Một buổi tối chủ nhật, anh đã nói lời chia tay... qua điện thoại. Đêm đó Hà Nội mưa gió to và vì "anh đã thương T.A thật rồi em ạ". 6 năm để đáp lại được câu nói đó, mình dửng dưng, mình hỏi "anh chắc chắn hết yêu em và yêu bé đó phải không?", anh "ừ, anh xin lỗi". Mình tắt máy. Mình ra ban công đứng một lúc, kiểu không khóc được, có cái gì đó không rõ ràng trong lòng. Một tiếng sau mình vào phòng mở laptop xem phim, lúc đó đã là 2h sáng.

Hôm sau thức giấc là sáng thứ 2, mình viết email xin nghỉ làm buổi sáng. Và dành cả buổi sáng để khóc, ký ức hiện ra thì lại khóc cho nó trôi đi, và ngủ thiếp đến tận 12h trưa. Và cuộc sống mới của mình bắt đầu sau 1h chiều hôm đấy. Chẳng hiểu nổi bản thân mình sao có thể mạnh mẽ như thế. 

Mình giữ gìn dành cho anh 6 năm trời, thì anh cũng phải có ý thức như thế, cả hai đã hứa, nếu chút chuyện cỏn con không làm được thì sau này gia đình còn bao sóng gió, biết buông bỏ mình lúc nào. Mình vẫn làm việc, vẫn vui chơi, vẫn nghĩ về chuyện đã qua nhưng không ủy mị. Cuối tuần vẫn đi cà phê một mình, hay đi với thằng bạn thân của hai đứa, chẳng ai nói gì nhiều, chỉ ngắm phố phường, nó hay bảo 'trông thế mà tính đàn ông phết nhỉ, mày là đứa lạ nhất tao từng gặp đấy'.

Tuy nhiên cũng như bao cô gái khác, mình block Facebook, chặn số điện thoại. Rồi một ngày mình nhận được một cuộc gọi từ số lạ, bên đầu dây kia không nói gì rất lâu, có tiếng như sắp nói gì lại thôi, và mình biết đó là cô bé kia. Chắc em cũng thắc mắc tại sao mình chưa bao giờ một lần nhắn tin cho em, gọi cho em hay liên lạc gặp em dù chỉ một lần, nói chung chuyện tụi mình là của tụi mình, em ấy cũng chỉ là chất xúc tác cho chuyện xảy ra, chứ không phải em thì là cô khác, chị không có thời gian để gặp mặt từng người con gái anh 'say nắng' cho đến cuối đời. 

Mình làm hồ sơ đi du học thạc sĩ ở New Zealand, đó là ước mơ thời sinh viên của mình, khi là cô sinh viên năm 3. Nhưng anh bảo 'ở đây với anh chứ đi đâu nữa, sau này có nhóc cả nhà mình sang đó cho em thỏa nhé'. Khi người níu giữ không còn thì mình cứ thực hiện ước mơ thôi, ba mẹ mình cũng đồng ý vì biết tính con gái. Sau thời gian dài chờ đợi thì mình đã ở đây, cuộc sống mới, học hành, làm thêm và trải nghiệm. 

Các bạn nữ à, sau khi chia tay, vui vẻ hay khổ đau là do mình cả, đừng đổ tại tính cách. Đừng ủy mị trên Facebook, trong 500 anh em Facebook, chắc có vài ba đứa thật sự tiếc nuối cho bạn, thế thì thay vì khoe ra cho cả thiên hạ những ngày mình yếu đuối nhất, mình hay nói với 'vài ba đứa' đấy cho nhẹ lòng. 

Hậu chia tay, mình deactivate tài khoản 1 tháng, rồi mở lại như bình thường, vẫn đăng ảnh đi chơi (mình không thích viết status), và mình thật lòng vui như vậy chứ không cố tỏ ra. Có những người mình cảm tưởng cứ thích nhốt mình vào nỗi buồn, không cho mình đến một cơ hội bước ra với niềm vui, muốn u uất và muốn đau khổ, như kiểu đau khổ thì người ta sẽ đau lòng, không có đâu bạn ạ, bạn vùi vào đau khổ thì có mỗi bạn đau thôi, vì người ta đang ở trong niềm vui mà.

Mình cũng chưa bao giờ nói xấu người yêu cũ với ai, ai hỏi mình cũng bảo thì hết yêu thì sẽ không yêu nhau nữa. Hơn cả tình yêu là tình thương, dù không còn rung động với anh nữa nhưng chắc chắn mình sẽ đau lòng nếu ai đó coi thường hay làm tổn thương anh. Mình bảo đấy là duyên phận của tụi mình, con đường chúng mình đi đến đó mà thôi. Thêm nữa, mình cảm thấy đã đúng khi giữ gìn trong suốt ngần ấy năm yêu nhau, không đi quá giới hạn. Mình không tin vào cái gọi là sự bao dung của con trai hay yêu là phải hết mình trao thân.

Mình tin vào tình yêu, vào hạnh phúc của anh chị em họ hay của bạn bè, thầy cô mình. Thế nên nếu biết nhìn vào những điều tốt đẹp bạn sẽ thấy được những điều tốt đẹp. Bên này bạn NEU của mình cũng kha khá, dù không được gặp thường xuyên nhưng vẫn cảm thấy ấm áp khi cũng ở chung bầu trời với nhau. Mình quen và gặp nhiều người tốt, và biết đâu tình yêu mới lại đến. Mình không vội vã, không săn tìm, để mọi thứ tự nhiên và chân thành nhất. 

Trong hàng chục email mà anh gửi cho mình, có đoạn thế này 'anh đã biết từ nay anh đã vĩnh viễn mất đi điều quan trọng nhất cuộc đời, có cách nào để trở lại ngày xưa không em?'. Nếu để viết riêng về một chuyện tình rất đẹp thì mình sẽ viết cho đến những năm cuối thời sinh viên, những ngày ở ký túc xá, bên giảng đường cùng nhau, có những kỷ niệm các bạn sẽ gọi là ngôn tình nhưng vì nó đã dở dang mất rồi. Chúc các bạn nữ luôn mạnh mẽ!"

Tâm sự của cô gái đã nhận được rất nhiều chia sẻ đồng cảm, khâm phục nghị lực cũng như cách mà cô gái trẻ đã đối diện với nỗi đau của mình. Ngay bên dưới bài viết, một người đã để lại bình luận: "Chẳng ai yêu mãi được một người, quan trọng là ai sẽ vì mình mà ở lại mà thôi. Đến một độ tuổi nào đó nhất định trong cuộc đời, chúng ta sẽ tự hiểu được rằng tình yêu vĩnh cửu là thứ không hề tồn tại trên đời này. Dù có sâu đậm bao nhiêu, có khó khăn thế nào thì tình yêu rồi cũng phải phai nhạt theo thời gian. Vì bản thân tình yêu vốn dĩ bắt nguồn từ cảm xúc, mà cảm xúc ở thời đại nào cũng chỉ mang tính thời điểm cho nên lẽ dĩ nhiên mà tình yêu cũng chỉ có thế tồn tại ở một khoảng thời gian nhất định như vậy. Đến hòn đá còn có thể mòn, huống gì là lòng người dành cho nhau. 

Việc ai đó bỗng nhiên không còn yêu mình nhiều nữa, thực ra không hề đáng trách như chúng ta vẫn tưởng. Vấn đề là ở chỗ, khi người ta rất khó khăn mới có thể sở hữu được một món đồ đẹp, thì dù sau này họ có rất nhiều món đồ mới mẻ và hiện đại hơn, họ vẫn sẽ giữ lại món đồ cũ đó bên mình như một kỷ niệm quý giá trong cuộc đời. Tình yêu cũng thế, vấn đề không phải yêu nhiều hay ít, lâu hay dài mà quan trọng là đối phương có thật sự xem trọng những khoảnh khắc và tình cảm lúc bên mình hay không. Giống như người ta vẫn hay nói rằng hết tình thì còn nghĩa. 

Một mối quan hệ yêu đương chấm dứt, nhưng ở đó vẫn còn đọng lại biết bao nhiêu tình cảm và sự hy sinh mà đối phương dành cho mình thì hẳn nhiên người biết xem trọng tình nghĩa sẽ chẳng thể nào mà dễ dàng ra đi được."

Có thể thấy, một bộ phận người trẻ hiện nay đang sống rất văn minh, rất trẻ khi không xem tình yêu là lẽ sống của mình. Họ tìm được những niềm vui mới, có cơ hội thực hiện những trải nghiệm mới mà có lẽ nếu đang ở trong một mối quan hệ, họ khó có thể mà thực hiện được. Và biết đâu đấy, một mối tình khép lại là cơ hội cho một mối tình khác mở ra. 

Nguồn: NEU Confession

 

Ý Nhiên

30/12/16 14:12

Bài viết chưa có bình luận nào.

lên đầu trang