Tuổi 19: Yêu nhanh, cưới vội rồi chia tay

10/01/17 05:00
KHỎE+
Từ một cô gái xinh đẹp, lanh lẹ, sau 5 tháng ở nhà chồng, cô còn vỏn vẹn 38kg, bị trầm cảm và suy nhược cơ thể trầm trọng vì áp lực sinh con cho gia đình chồng.

Hôn nhân không đơn giản là yêu nhau, rồi cưới nhau mà còn rất nhiều những yếu tố ảnh hưởng khác. Cũng không phải ai cũng dám đặt cho mình câu hỏi: "mình sống mặc kệ đời được không?".

Mới đây, câu chuyện cô gái trẻ chấp nhận gạt bỏ tuổi thanh xuân để cưới người mình yêu khi chỉ vừa bước sang tuổi 19. Nhưng rồi, cuộc sống sau hôn nhân không như những gì họ đã vẽ ra trong những ngày tháng yêu nhau đã khiến người đọc suy nghĩ rất nhiều.

Kết cuộc không mấy tốt đẹp, dưới áp lực sinh con cho gia đình chồng, cô gái bị trầm cảm nặng và suy nhược cơ thể trầm trọng. Câu chuyện được đăng trên một trang confesstions và khiến nhiều người vô cùng cảm động. Những tưởng, chuyện tình cảm éo le như vậy chỉ có thể xuất hiện trong những bộ phim điện ảnh thì lại hiện hữu ngoài đời thật.

Em muốn yêu một người trưởng thành và kiên định

Năm tôi 25, em 16

Tôi và em gặp nhau là một điều tình cờ, quen nhau là một điều tình cờ, đến yêu nhau cũng là tình cờ. Tôi hay hỏi em, em có thấy rằng tôi lớn hơn em quá nhiều tuổi không, khi em đang trong độ tuổi xuân thì còn tôi thì sắp thành ông già mất rồi. Em thường hay nắm lấy tay tôi, bàn tay nhỏ và gầy của em đan vào tay tôi, em cười và bảo: "Thế thì anh mới không đi yêu ai khác được ngoài em, vì anh già mất rồi". Rồi em lại thủ thỉ: "vì em thích con trai chững chạc, trưởng thành và kiên định, như anh vậy". 
Chúng tôi yêu nhau gần 3 năm.

Đó là khoảng thời gian cực kì hạnh phúc của tôi. Sau tình cảm đầu đời đổ vỡ với một cô bạn, em là người đầu tiên giúp tôi mở cửa lại trái tim, cho tôi những rung cảm chưa bao giờ tôi có và làm cho tôi yêu hơn cả lần đầu biết yêu. Em hồn nhiên, trong trẻo như một viên ngọc quý, nhưng cũng vô cùng hiểu chuyện và nhạy cảm. Cái nhạy cảm và hiểu chuyện ấy cũng chính là cái làm em khổ.

Chấp nhận lấy chồng năm 19 tuổi để được bên nhau

Tôi 27 tuổi, ba mẹ thúc ép chuyện cưới xin, đòi dẫn người yêu về nhà nếu không sẽ mai mối bắt cưới. Tôi cũng muốn ổn định, nhưng lo em còn quá trẻ, tuổi đời đẹp nhất vừa mới bắt đầu mà đã phải đi lấy chồng. Dù có yêu nhau thế nào cũng là một thiệt thòi lớn cho em. Tôi không dám mở lời nói với em chuyện đó, phần vì thương em sẽ suy nghĩ, phần vì không muốn em phải chịu khổ. Tôi chọn cách rời xa em, để trả lại cho em năm tháng thanh xuân đúng nghĩa, gặp những người bạn trai đúng nghĩa trong thanh xuân tươi đẹp ấy. 

Ngày thứ nhất, ngày thứ 2, tuần thứ nhất. Tôi không dám liên lạc với em, còn em vẫn im lặng. Sang ngày đầu của tuần thứ 2, em hẹn gặp tôi, rồi hỏi liệu tôi đã suy nghĩ kỹ chưa? Tại sao tôi chưa bao giờ hỏi em có chấp nhận như vậy không? Sao không hỏi em có chấp nhận lấy chồng ở cái độ tuổi này không mà đã rời xa em? Em chấp nhận cơ mà, em chấp nhận để được ở bên tôi cơ mà, mà sao tôi lại làm thế. Tôi thương em vô cùng, nhưng lại không muốn mất em, nên tôi đã đồng ý. Năm 19 tuổi, em lên xe hoa.

Ba mẹ tôi có ý không ưng lắm, vì em còn quá nhỏ, nghĩ em thế nọ thế kia, em bám tôi vì gia đình tôi có điều kiện hay tôi có công việc ổn định rồi. Nhưng vì tôi, họ vẫn niềm nở với em. Em cũng hiểu ý ba mẹ nên luôn luôn sống đúng theo đạo, không có lấy một câu đòi hỏi gì. Em không cần đi trăng mật, không đi chơi nhiều như hồi yêu nhau, sáng đi học chiều lại về một tay làm việc nhà, nấu ăn cho cả nhà, tối lại giặt quần áo quét dọn đến tối muộn. Tôi đi làm về muộn chẳng giúp gì được cho em, ngày nào cũng 9h, 10h tối mới về nhà, mà vẫn thấy em đang làm việc. Đêm, em thức đến gần 3h sáng để học bài cho ngày hôm sau, rồi 7h lại dậy chuẩn bị đồ ăn sáng. Một ngày ngủ chưa đủ 4 tiếng, em gầy hẳn đi, một tháng về nhà chồng em sút gần 5kg, nhưng em vẫn cứ vui vẻ ra điều em vẫn hạnh phúc, còn tôi lại vô tâm không nhận ra.

Hai lần sảy thai và tờ đơn ly hôn đã kí

Cưới nhau được 5 tháng thì em có thai. Mẹ tôi cũng thương em hơn, nhưng thật tiếc đứa con đoản mệnh ấy chỉ tồn tại được có 8 tuần vì quá yếu. Em sảy thai, lần ấy, tôi thấy em ngồi thờ thẫn nhìn ảnh đứa bé trên tường rồi khóc không cầm được nước mắt. Mẹ tôi trở nên gay gắt với em hơn. Rồi từ ngày đó, ngày nào em cũng đòi quan hệ vợ chồng, để mau mau có con, trong khi em chẳng còn chút sức lực nào. Em lại có thai. Và đứa con ấy cũng lại bỏ chúng tôi mà đi.

Mẹ tôi gay gắt ra mặt, mắng vợ tôi là loại đàn bà không biết đẻ, rồi rất nhiều thứ khác. Tôi thương em vô cùng, có lần đã to tiếng với mẹ để bảo vệ em, nhưng cũng vô ích. Chẳng thể làm gì cho em, còn chịu áp lực ngày nào mẹ cũng ép tôi ly hôn để lấy vợ khác. Em thì lặng lẽ như một cái bóng, hay ngồi trên giường thờ thẫn hàng ngày, không ăn uống, không ngủ. Thời điểm đó, em chỉ vỏn vẹn 38kg.

Em kẹp tờ đơn xin ly hôn trong đống tài liệu của tôi. Tờ đơn đã kí và vài chữ đã nhòe đi vì nước mắt. Tôi chạy vội về nhà khi thấy tờ đơn ấy. Căn phòng trống trơn. Tôi mất em thật rồi.

Tôi về nhà mẹ em, nhưng mẹ em nhất quyết không cho tôi gặp em, chửi mắng tôi là đồ nhu nhược, không kiên định để khổ em như thế này. Em được bác sĩ chẩn đoán bị trầm cảm nặng, và suy nhược cơ thể trầm trọng. Từ một cô gái lúc nào cũng vui tươi, em trở thành một cái xác không hồn, do gián tiếp tôi gây ra, vì tôi không thể "kiên định" như những gì em đã nói, vì tôi đã vô tâm để em phải khổ.

Lời xin lỗi muộn màng...

Tôi dọn ra ngoài sống. Hàng ngày vẫn đến thăm em và mong được đón em về. Em vẫn im lặng như một chiếc bóng, lặng lẽ quay lưng về phía tôi khi tôi bước vào phòng em. Giờ tôi chẳng thể chạm vào em nữa, cũng chẳng dám chạm vào em nữa. Tôi sợ em sẽ vỡ vụn mất.

Anh xin lỗi.

Tôi chỉ muốn nói rằng, các chàng trai à, nếu đã quyết lấy một người con gái thì hãy hết lòng vì họ, hãy thông cảm và quan tâm đến họ như ngày mới yêu, dù họ có ốm đau, bệnh tật. Đừng vì một chút vô tâm mà đánh mất hạnh phúc của đời mình, mà hủy hoại một đời con gái như thế.

Nguồn: NEU Confesstions

Thương Đặng

10/01/17 05:00

Bài viết chưa có bình luận nào.

lên đầu trang